Trải nghiệm làm thêm tại lễ hội bia Oktoberfest Phần 3

0
200

Ban đầu mình cũng sợ không làm được việc, cảm giác thấy đứa khác làm được mình không mình tự ti lắm. Nhưng mà mình rất may mắn làm được quả Bombe để đời với một ngày T7 lên đến gần 1000 Umsatz vì gặp đúng khách sộp từ Mỹ sang và một nhóm khách vip người Đức đặt tổng cộng gần 20 cốc bia có in ảnh lên cốc ( bình thường khoảng 500-600 là nhiều rồi), mình cười phớ lớ cả hôm, chém gió chán chê xong ôm ôm, rồi tương cho câu „you made my day“, mấy cô người Mỹ hạnh phúc quá bảo mày thật dễ thương và chụp ảnh rất ưng ý (cái này may mắn là mình có blog nấu ăn nên cũng tự mua máy về nghịch).  Vậy là ngày đó bỏ túi được gần 200Eur tiền lương sau 10 tiếng lao động và cỡ 70Eur tiền tip. Mấy ngày sau khi không hên như ngày đó nhưng tiền cứ dao động tầm 270 – 600€, nói chung so với mấy ngày đầu đi làm thì mình tự nhận mình có tiến bộ, công bỏ ít hơn nhưng hiệu quả cao hơn, trốn việc chơi cũng nhiều hơn. Nhiều người mấy ngày đầu cũng nản và có người nghỉ việc, nhưng mình chọn ở lại và chơi đến cùng „cho biết“. Ngoài ra trong một lần tình cờ đội mũ con gà khỏa thân lên đầu (do mình bé quá nên không gây được chú ý nên thằng phụ trách tấp cho cái mũ đội cho cute), và mình bán luôn cái mũ đó không một giây do dự =)) vậy là từ hôm đó được ưu tiên ngoại lệ kiêm luôn nghề bán mũ và nó tăng thêm Umsatz cho mình XD có những lúc chụp ảnh bị ế còn mũ thì ào ào đỡ bao nhiêu. Và đúng là nó gây chú ý thật, có những khách hôm nào cũng bén mảng đến và nhớ mặt mình hahaha

-Xem nào, mỗi ngày mình làm trung bình 10-11 tiếng. Thích Pause lúc nào thì làm, đi đâu thì đi. Quản lý cũng không quan tâm vì họ đánh giá mình thông qua Umsatz cuối ngày, vừa là nhược vừa là lợi, vậy nên muốn Pause thì căn vào lúc đổi ca khách (Reservierungswechsel), tức là một ngày có 2-3 ca đặt chỗ, mỗi ca chỉ được ngồi đến giờ nhất định và ngồi đúng bàn có tên mình đã đặt, không quan tâm đến sớm hay muộn, hết giờ thì đuổi ra, bia uống không hết thì đứng ở hành lang uống rồi té. Tầm 10 phút sau thì ca khác ập vào, như ong vỡ tổ luôn.  Lúc đó thì tranh thủ nghỉ ngơi khoảng 30 phút. Khách chưa vào bia thì đừng mơ chụp ảnh.

Được và mất khi đi làm thêm

Mình chỉ làm được 10 ngày, đến khoảng ngày thứ 7 lăn ra ốm và mất giọng. 3 ngày cuối vì tinh thần công việc nên cầm giấy bút để viết và bịt khăn kín cổ đi làm (mình không phải đứa duy nhất haha, đợt đấy có dịch cúm diện rộng), hậu quả là Umsatz và tiền bo tụt do không có Lust và Mood.  Có 2 đợt cuối tuần thì chỉ làm được 1 đợt còn đợt kia nghỉ ốm, tiếc ghê, vì đợt cuối tuần bao giờ cũng đông, nhất là sang tuần thứ 2 mới là cao điểm. Sau 1 tháng thì có tiền lương trả vào Konto, mình nhận được khoảng 900Eur Netto (đã trừ thuế bậc I, Brutto 1070€ còn lại mình không phải trả gì nữa, Rente có đơn Befreiung nên không phải trả), và khoảng gần 500Eur tiền bo (cái này mới thích này, đêm nào cũng mong ngóng về nhanh còn đếm xèng hahah), trong 10 ngày mình làm được 106 tiếng, bắt đầu làm lúc thì 10h,11h,12h tùy ngày, cuối tuần đông khách nên phải đến sớm, bắt đầu Abrechnung từ  9 – 10h tối, làm sớm về sớm, muộn về muộn. Tính tiền bo + Brutto thì mỗi tiếng mình làm được khoảng 15€ 1h. Cũng chấp nhận được rồi, may mà tiền bo không mất thuế.

-Chỗ làm của mình đồng nghiệp rất thân thiện cởi mở, sẵn sàng bảo vệ nhau nếu có vấn đề gì. Có phục vụ nước uống như rượu Sekt, nước lọc, trà…Cái thằng phụ trách team chụp ảnh của mình rất đáng yêu hihi, bằng tuổi mình nữa nên mình ốm cũng lết đi làm chỉ vì mê trai đẹp. Nếu chịu khó làm đến buổi cuối thì có màn Feier party uống bia ăn nhậu tưng bừng đến khuya, gồm team bồi rửa cốc bán hàng security, đại khái toàn bộ người làm trong lều. Nói chung sau đợt này mình cũng thấy tự tin hơn trong giao tiếp. Còn việc đi làm năm sau hay không thì mình không chắc chắn, mặc dù ai cũng được công ty chào đón nếu quay lại 😀

-Về trải nghiệm khách hàng thì mình gặp được nhiều khách thân thiện và vui tính, thực ra ai đến hội bia cũng mang trong mình tâm trạng xõa tưng bừng. Khách hàng đôi lúc có những cử chỉ „thân mật “ như thơm má, thơm trán, ôm hay là quàng vai…, với văn hóa châu Á có thể coi là hơi „sàm sỡ“ nhưng với văn hóa thoáng của Âu Mỹ thì đó thể hiện tình bạn bè quý mến…Tốc váy thì mình chưa bị lần nào vì mấy chụy bị tốc chủ yếu là say và lả lơi đưa tình (hơi bị nhiều gái gọi lượn trong lều lắm đấy, cơ hội làm ăn cho tất cả mọi người mà). Có những người xin thơm má mình để tạm biệt, hoặc là xin chụp ảnh chung…mình đều vui vẻ và thường được nhận tiền tip. Càng vui vẻ, biết bắt chuyện, càng niềm nở thì càng dễ lấy lòng khách và bán được hàng nhiều hơn, nhiều tiền bo hơn tùy tâm trạng khách.

Tuy nhiên luật bán hàng của bọn mình cũng có vài nguyên tắc:

  1. Không „bán thân“ để bán hàng,
  2. Không được ngồi uống bia chung với khách kiểu mời gọi
  3. Không được bán phá giá quá đắt để bị phát hiện.

Trong quá trình bán hàng mình có cơ hội được gặp gỡ và làm quen được với rất nhiều khách, đến từ rất nhiều nơi trên toàn thế giới, nắm được một số đặc điểm khách hàng  và nhiều kinh nghiệm bán hàng.  Có những đối tượng nhìn phát biết là không có tiền, khỏi mời làm chi cho tốn nước bọt, có đối tượng thì có tiền miễn mình biết chèo khéo. Nói chung hên xui.

Nãy giờ toàn kể cái „Easy Money“, giờ là đến phần „bán máu“ này. Làm được 2 hôm thân thể mình rã rời, bủn rủn kiểu như tỉ năm không thể thao bỗng dưng làm quá sức một cái nên cơ bị căng. Mọi hôm nằm quay quắt tăng động mãi không ngủ được thì giờ đặt lưng phát ngủ luôn. Thân thể chỗ nào cũng mỏi, nằm im một chỗ ngủ một mạch. Trong đầu ngày nào cũng văng vẳng mấy bài hát Bayern truyền thống được chơi ở lều cả ngày, đến phát điên luôn, nằm mơ thấy mình còn đang bán hàng nữa cơ. Oải lắm. Làm 7 tiếng 8 tiếng chỗ bình thường nó khác với làm chỗ đông lại còn tận 10 tiếng.  Ăn buổi trưa cũng không thấy ngon miệng nữa.  Tối khuya về thì sà vào quán làm đĩa súp vs thịt hầm ăn một mạch như con bị bỏ đói lâu ngày. Lúc bị ốm còn oải hơn cơ. Nhưng mà cuối cùng thì 2 tuần cũng trôi qua hết, may mà không phải 1 tháng không thì tèo, thấy nhẹ nhõm bao nhiêu.

Những gì mình kể ra ở đây thực ra vẫn chưa hết những thứ muốn kể nữa đâu, vì còn những chuyện bi hài, những đồng nghiệp thú vị đã từng giúp đỡ mình, những vị khách đặc biệt mình quen (có cả người Việt), những vị khách xấu xí mình từng va chạm, những kinh nghiệm xương máu đúc kết lại sau khi bán hàng, những trường hợp đen đủi khi đi bán hàng (đồng nghiệp mất ví tiền hay mất hàng…), những ca oái oăm của khách say và bị security lôi ra ngoài…. Bạn nào muốn thử sức với công việc này thì có thể nạp đơn xin đi làm vào năm sau. Đi làm xong bạn có thể xin cấp giấy chứng chỉ, nghe bùn cười đúng không nhưng chỉ ở Đức thôi nhé, cầm tờ chứng chỉ cao quý đó đi sang Úc và Mỹ có giá lắm đấy (chỗ mình làm họ bảo thế) vì ở những nước đó họ cũng tổ chức lễ hội bia Đức (đến Vn mình còn có nữa là) và bạn được nhận vào làm luôn không một chút do dự ^^ Nhưng mà bài dài rồi mình xin dừng ở đây để đi ngủ  Viết nhiều lan man đọc nó cũng chán. Vậy là xem ra mình cũng đã để lại cho tuổi thanh xuân của mình một trải nghiệm quý báu và thú vị, đồng thời khám phá ra năng khiếu của bản thân đó là thích tà lưa chém gió.

Tác giả bài viết: Phạm Thị Thủy – München

Trải nghiệm làm thêm ở lễ hội bia – Phần 1

Trải nghiệm làm thêm ở lễ hội bia – Phần 2

Trải nghiệm làm thêm ở lễ hội bia – Phần 3

Có bình loạn gì không? Comment ở đây