Hãy trang bị cho bản thân nhiều hơn những gì đang có

Công bằng ko có đâu. Đừng có tìm! Muốn có nó, hãy trang bị cho bản thân nhiều hơn những gì mà bạn đang có đi cái đã

0
2994

Bài viết này được đăng lại từ FB của Nhà văn Phan Ý Yên, cựu du học sinh Pháp, các trải nghiệm của chị ấy tuần tự như những gì các du học sinh trải qua, từng bước từng bước một. Các bạn đang ở trời Tây sẽ thấy bản thân ở trong đó.

Để kể cho nghe hồi bắt đầu 18 mình đi làm bên Tây. Việc đầu tiên là phục vụ trong nhà hàng Việt Nam. Hiển nhiên là làm chui rồi chứ ko có dễ gì mà tự nhiên nhảy vô được mấy công việc 8euros/h như công ty tư vấn du học quảng cáo đâu. Mình làm tất cả các buổi tối từ 18h đến khi quán đóng cửa thì thôi aka có lúc 12h đêm có lúc 1h sáng. Được trả 20 euros. Việc của mình là bưng bê phục vụ quét dọn rửa xoong nồi, chui xuống gầm bồn rửa bát cọ chùi, nghe chủ Việt Kiều nói mỉa “tưởng du học là ngon hả”, và quỵt lương là thường tình. Mình vẫn cắn răng làm nửa năm cho tới khi tìm được công việc khác. Mình cũng ấm ức lắm nhưng mình ko trả treo với chủ bao giờ. Vì lúc đó mình tâm niệm rằng mình cần tiền và công việc là công việc, mình ko sống ở đó cả cuộc đời này, mình cũng chẳng đủ kiến thức kinh nghiệm gì nữa nên mình phải chịu. Vậy thôi.

Tiếp đó mình đi hái trái cây trên núi. Một tuần về nhà một lần. Sống trong những cái lều tự mang theo. Tắm ngoài trời. Buổi sáng thì lạnh băng. Trưa thì nóng như đổ lửa. Hai bàn tay xước đầy gai. Lương khá hơn một chút. Chủ cũng cân gian thu hoạch để trả điêu. Nhưng bù lại mùa hè mình có nhiều tiền hơn và mình nói tiếng Pháp rất giỏi, tiếng lóng học cả rổ vì buôn chuyện nhiều với mấy đứa Pháp làm chung.

Rồi mình có việc đầu tiên ở McDonald’s, đi trông trẻ, đi dọn dẹp, đi làm bánh. Từng người chủ đã gặp qua không phải ai cũng tử tế. Nhưng mình học được khối điều để tự nuôi bản thân. Hiển nhiên mình ko phải cái gì cũng đúng ko mắc lỗi to nghiêm trọng. Nhưng mà mình sẽ cố ko lặp lỗi nữa.

Các bạn trẻ bây giờ hay nghĩ có công ăn việc làm là trở nên vĩ đại hơn đứa khác. Ko có đâu. Có việc làm tức là để đỡ cảm thấy hổ thẹn vì sự vô dụng của bản thân chứ ko phải một bước mà vĩ đại. Làm việc gì đó ko cam tâm bị chèn ép thì nghĩ coi tại sao mình vẫn chưa có gì tốt hơn? Là bởi kiến thức chưa đủ kinh nghiệm chưa đủ khả năng chưa đủ nên mới phải nhận những việc như thế. Phải tâm niệm vậy để trau dồi hơn thay đổi để may mắn cơ hội nó gõ cửa tìm đến chứ ko phải là giãy lên đòi công lý.

Có cái câu bạn làm việc mình yêu thì sẽ thấy ko phải làm việc. Rồi nhiều bạn thần thánh hoá những nghề nghiệp như thiết kế, quảng cáo, copywriter. Việc nào cũng có những góc như kít riêng hết đó các bạn chứ ko phải cứ thich làm gì là làm, sáng tạo ra cái gì là được tung hô có người bỏ tiền ra xài hết. Thiết kế, copywriter gì cũng bị hoàn cảnh nghiến răng vứt công sức hàng tuần liền vô sọt rác làm lại, thấy ý tưởng mình bị biến thành mớ ngớ ngẩn. Thế nên ko có cái gọi là làm công việc mình yêu sẽ ko thấy phải làm việc gì đâu. Mà là làm công việc mình làm tốt sẽ thấy mình trưởng thành và nhận được sự tin tưởng. Tất cả quá trình đó luôn bao gồm sự nhẫn nhịn, kiên trì và chăm chỉ. Công bằng ko có đâu. Đừng có tìm! Muốn có nó, hãy trang bị cho bản thân nhiều hơn những gì mà bạn đang có đi cái đã!

Tác giả bài viết: Phan Ý Yên – Nguồn Facebook

 

Có bình loạn gì không? Comment ở đây