Du học sinh Hamburg- cô tiểu thư đi làm thêm

Du học thật sự làm thay đổi cuộc đời và tính cách của con người. Khi bạn ở nhà, bạn là tất cả, là tiểu thư, là công tử, nhưng bước ra đời, trên một đất nước lạ lẫm bạn là chỉ là một hạt bụi, việc bạn có bám trụ được hay ko là do nỗ lực từ chính bản thân bạn. Nhiều lúc mình cũng mệt lắm, muốn bỏ và buông xuôi tất cả để về với mẹ, nhưng rồi cũng vượt qua.

0
8637

Du học sinh Hamburg- cô tiểu thư đi làm thêm

Mình sang Đức vào một ngày cuối tháng 9 năm 2006 , trình độ tiếng Đức ZD, nghe, nói viết còn chưa sõi. Sau 6 tháng học thêm tiếng Đức và đỗ vào Kolleg Hamburg là khoảng thời gian rảnh rỗi, chờ ngày nhập học, ko có việc gì làm, cũng như ko có tiền mà về Vn, bên cạnh đó một phần là cũng “sỹ diện” , chưa ” ra trận” ai đã lại quay về, vậy là mình quyết định đi làm thêm kiếm tiền.

trang_1-960x580

Học việc

Với cái visa học tiếng, thời 2007 không được phép đi làm, cũng như tiếng Đức còn chưa sõi sau 6 tháng, lại là tiểu thư 20 năm ăn cơm nhà, cái gì cũng ba mẹ lo nên kinh nghiệm với công việc chân tay, hay trí óc đều là số 0 tròn trĩnh, thành ra chả có chỗ nào của Đức nhận. Hên thay có một quán ăn Imbiss người Việt cạnh Bahnhof chịu nhận mình và tất nhiên là làm chui. Ngày làm từ 10h sáng đến 10h tối, làm 6 ngày /tuần, lương cầm tay 1000 euro/tháng. Nghe 1000 euro tháng thì thấy to, mừng lắm, nhưng quy ra giờ thì tầm 3,5 euro/h là cùng, cơ mà mình vẫn làm. Thứ nhất, làm để có kinh nghiệm; thứ hai, đã làm chui ai nhận được thì thấy vui; thứ ba anh chị chủ cũng thương cái sự hậu đậu, nhưng chịu khó của mình hay sao ý, nên chuyện ăn uống ngày 3 bữa, cứ đến quán là no bụng ko phải lo gì, tiết kiệm được một khoản. Ngoài ra lúc vắng khách mình còn tranh thủ tám chuyện, luyện tiếng Đức với khách quen của quán nên mình cũng thấy OK với công việc. Làm ở quán Imbiss chỉ có mình với bác bếp trưởng và một người phụ bếp, phải đứng cả ngày ko có ghế ngồi. Lúc nào vắng khách, thì tranh thủ ăn một chút, ngồi một chút. Cuối ngày thì lau dọn toàn bộ quán, cuối tuần thì chùi gương, cửa kính và phụ bác bếp trưởng dọn rửa bếp, tối về đến nhà thì chỉ có biết ngủ như chết sau một ngày đứng quán ròng rã. Nói chung khởi đầu của cô tiểu thư 20 tuổi với công việc đầu đời cũng coi như là tốt đẹp.

 

Trải nghiệm

Làm được 3 tháng thì mình chuẩn bị vào học nên xin nghỉ. Sau đó mình được đổi Visa sinh viên Kolleg, nên được danh chính đi làm. Lúc đó gần ký túc của mình có một nhà hàng Đức tuyển người…. lau dọn nhà vệ sinh, lương 6 euro/h, tiền típ được giữ riêng và tất nhiên phải ký hợp đồng đàng hoàng. Dọn vệ sinh Toilette mà còn được tiền típ với mình nghe ra lúc đó thật kỳ cục. Lúc làm mới biết, ngoài việc chùi dọn sạch như lau ly, thì mình phải bắt 1 bộ bàn ghế ngồi ngay trước cửa của nhà vệ sinh Nam và Nữ, đặt ở trên bàn một cái đĩa, khách đi xong sẽ “tùy lòng” mà thả vào đó 20 cent, hay 50 cent.  Thời đó có vẻ như là sự bắt đầu của “trào lưu ” tiền típ đi vệ sinh, nên tiền típ chả được bao nhiu, hôm nào hên thì cả buổi được gần 10 đồng thường chỉ rơi vào cuối tuần, còn vắng lắm cũng chỉ được 3-5 euro gì đó. Công việc này mình chỉ làm vào tối thứ 5, thứ 6 và thứ 7 vì những tối đó quán mới đông, mới cần người.  Vậy là cô tiểu thư như mình ko còn sợ bẩn và cũng như biết ngại là gì nữa. Làm được 3 tháng mình lại xin nghỉ, kiếm việc mới , đâu thể nào ăn mãi rồi ngồi trước cửa nhà vệ sinh “chầu chực” được.

 

Làm việc qua môi giới

Bạn mình giới thiệu mình đến một công ty môi giới việc làm gọi là Zeitarbeit, cứ có việc là cuối tuần người ta gọi. Mình cũng lon ton nộp đơn đi làm. Công việc của Zeitarbeit mà theo lời giải thích là những công việc mà người Đức ko thích làm, chủ yếu là người ngoại quốc làm. Và công việc đầu tiên mình làm là chuẩn bị đồ ăn cho bệnh viện, lương 7 euro /h và làm ca đêm từ 23h đêm đến 7h sáng hôm sau, được nghỉ 1 tiếng Pause. Đồ ăn cho bệnh viện là đồ đông lạnh, lúc đến bệnh nhân sẽ được làm nóng lên, nên lúc làm việc mình phải làm việc trong phòng lạnh. Một dãy băng chuyền dài, một người đứng đầu kia của băng chuyền sẽ đặt một mâm nhựa có kẹp tên bệnh nhân, trên đó có ghi rõ những món bệnh nhân ăn. Mỗi thành viên trên băng chuyền đảm nhiệm một phần nhỏ các món ăn, cứ thấy trên đấy có món gì thì thả món mình đảm nhiệm vào cái mâm đó. Cuối băng chuyền sẽ là một người Đức quản lý, họ có nhiệm vụ kiểm tra xem đồ ăn có đúng và đủ như trên giấy ko. Ngoại trừ người quản lý ra, thì những vị trí còn lại trên băng chuyền hầu như là người nước ngoài, đến từ nhìu nước khác nhau. Ở đây cũng phải chia theo kinh nghiệm. Đứa ko kinh nghiệm như mình thì chỉ được…đậy nắp đĩa đồ ăn. Không cần phải đọc, 8 tiếng cứ thế thấy đĩa đồ ăn chạy ngang qua là đậy nắp lại. Có lẽ đó là công việc “khủng khiếp ” nhất, vì vừa buồn ngủ, do não ko phải động não, mà phải đứng liên tục, lại lạnh, mình vẫn còn nhớ các ngón chân của mình do đứng lâu và lạnh nên bị tê và có cảm giác như bị ai đó đâm kim vào từng đầu ngón chân. Rồi dần dần, mình cũng chuyển lên các vị trí mới trên băng chuyền. Trong kỳ học thì làm vào cuối tuần, nghỉ lễ thì làm nguyên một tuần. Vì là làm ca đêm, nên rất ít ai chịu đi làm, mà nhất lại là con gái, nên mình ko sợ ai “tranh” mất việc. Lâu lâu, bên công ty môi giới lại chuyển mình làm chỗ khác, như bấm bản giá vào quần áo ở các xí nghiệp may mặc, thay vì máy làm thì người làm, chả phải nghĩ ngợi gì, tay cứ như robot cứ thế đính giá vào áo quần, đứng 8 tiếng liên tục. Cô tiểu thư lại được luyện đứng và luyện chịu nhiệt.

Vào Đại Học mình tình cờ được bạn giới thiệu vào một Club ở bãi biển. Công việc là làm trong bếp nướng Pizza, làm Salat và làm bánh Burger, lương  8euro /h. Làm từ 17h đến 1h sáng hôm sau. Mình thích công việc này, nhạc sập sình cả ngày, lại còn được ăn, đồng nghiệp thì đa số là Đức, hoặc người nước ngoài nhưng tiếng Đức rất ổn, nên mình vừa làm vừa luyện tiếng Đức 8 chuyện với đồng nghiệp rất thoải mái. Mình là con gái duy nhất được nhận vào làm nên cũng dễ bề “cưng chiều”, nặng nhất là trời mùa hè mà phải đứng cạnh cái lò nướng thịt Burger, và thảm nhất là suốt ngày bị bỏng lúc lấy Pizza ra khỏi lò. Công việc này cũng ko kéo dài được lâu vì Club chỉ mở vào mùa hè, và đặc biệt lúc trời nắng, mà thời tiết Hamburg thì rất thất thường. Vậy nên mình cứ vào mùa đông là mình lại quay về với băng chuyền ” đông lạnh ” kia, thi thoảng chạy đi dạy thêm cho học sinh cấp 2-3 để kiếm “kế sinh nhai”.

 

Thăng tiến

Khi tiếng Đức ổn hơn, mình bắt đầu muốn kiếm những công việc “bớt chân tay ” đi một chút, nên chịu khó lên những trang kiếm việc cho Sinh viên tìm việc như Studentenjobs. Công việc tiếp theo của mình được công ty Đức nhận là …bán cà phê và bánh ngọt trên tàu du lịch nhỏ quanh cảng Hamburg, tất nhiên để có công việc này phải qua kỹ năng phỏng vấn tiếng Đức, đầu tiên là thuyết phục Chef nhận mình vì mình là nhỏ châu Á đầu tiên dám bén mảng đến xin việc, và sau đó là phải “mời chào” khách mua cafe và bánh, mình được nhận việc, cũng làm được 2-3 tháng gì đó, rồi nghỉ.

Một lần tình cờ mình tìm được Uni Hamburg tuyển người cho dự án nghiên cứu của thành phố về sự phát triển ngôn ngữ của trẻ có gốc nước ngoài sinh ra lớn lên ở Đức, và Việt Nam là nhóm ngôn ngữ nằm trong dự án nghiên cứu này. Khởi đầu cũng ko đơn giản, mình phải đi khắp Hamburg mang theo máy móc , Laptop, gõ cửa từng nhà để phỏng vấn từng em bé, và lương được tính theo từng lượt phỏng vấn. Muốn có nhìu tiền, thì phải phỏng vấn được nhìu bé. Nghe thật là đơn giản, nhưng lóc cóc xe đạp, đạp đi gần cả Hamburg, chưa kể đến nơi nhận được câu trả lời KHÔNG của bố mẹ bé, KHÔNG chịu cho vào nhà, hoặc bố mẹ đồng ý, mà các bé lại lại không chịu phỏng vấn thì cũng là công cóc. Cơ mà vì “tình yêu cho đồng Euro “  nên mình cứ thế la lết khắp Hamburg. Kiểu trời cũng ko phụ lòng người, mình dắt lưng kha khá bài phỏng vấn, kiếm cũng được một khoản. Rồi thì khi dự án kết thúc chuyển sang phân tích dữ liệu, mình được “thăng chức” ngồi bàn giấy, codierung dữ liệu, đưa những bài mà mình và mọi người phỏng vấn được, nạp vào máy tính. Lương tháng ở Uni là 350 euro / tháng, nói chung là cũng nhàn nhã. Để đảm bảo thu nhập ổn định cho chi tiêu, buổi tối mình chạy bồi làm thêm ở nhà hàng Hàn Quốc, lương 7,5euro /h, tiền Típ được giữ riêng. Có lẽ nhờ kinh nghiệm làm 3 tháng ở quán Imbiss Việt, cũng như trong Club bãi biển, cũng như bán “cà phê dạo” trên tàu thủy mình được nhận vô nhà hàng thuộc dạng sang này, cũng thấy oanh oách. Vì ở cái quán này toàn những người bưng bê xịn, ai cũng một tay hai ba đĩa, còn mình thì cân nặng chưa đầy 45 kg, gầy như mắm, quắt cả lại, mỗi tay cũng chỉ bưng được một đĩa thôi, nhưng được cái hay nói, hay cười, chả để bụng mỗi khi bị mắng, nên gắn bó với cái nhà hàng đó cũng 4 năm hơn. Dù sao thì so với những công việc mình từng làm trước đó, thì công việc này đối với mình cũng ” nhẹ nhàng” lắm rồi và lương cũng khá. Chỉ khổ hôm nào đi học cả ngày, đứng Labor cả chiều, rồi ù phát chạy đi làm bồi tối, chưa kịp ăn gì, đến quán bụng đói meo. Cứ thấy đồ ăn thừa là bốc, ăn được gì là ăn. Cô tiểu thư chả còn “sỹ diện” ăn đồ thừa nữa, đói rồi, đồ ăn còn sạch, nguyên nửa đĩa vịt, hay nửa hộp sushi khách chả động đến, mà vứt thì phí, vậy là mấy đứa bồi lại súm lại chia nhau ăn.

 

Làm đẹp lý lịch

Khi tiếng Đức ổn, vốn kiến thức học ở trường cũng tốt, mình bắt đầu kiếm những công việc có liên quan đến ngành học của mình, với tiêu chí, lương ít cũng được, nhưng cái lý lịch phải đẹp. Vậy là mình tìm việc ở trường. Vì ngành học là Dược, sau đó là Hóa, nên mình ko có cơ hội để kiếm việc ở công ty này nọ, vì thế mình nhắm vào Uni. Mình rất chịu khó tìm, và tìm được một dự án nghiên cứu giữa khoa Vật Lý và khoa Hóa Học, đi phỏng vấn cũng run lắm. Sinh Viên Dược mà đi nghiên cứu Hóa và Vật Lý nghe chả ăn nhập. Ông thầy đọc hồ sơ của mình cũng thấy kỳ lạ. Mình gửi đơn xin việc cho giáo sư Vật Lý, thì mấy ngày sau được giáo sư Hóa học viết mail hẹn phỏng vấn. Ông tò mò về mình, sao dám nộp đơn. Rồi sau một buổi nói chuyện, một tuần sau mình nhận được cái Mail sẽ gặp 2 sinh viên PHD của ổng để phỏng vấn lần nữa. Lúc mình đến, mình là người cuối cùng vào phỏng vấn, trước mình nghe đâu là vài bạn Sinh Viên Hóa. Vô phòng phỏng vấn là 2 anh PhD mặt trẻ măng, một anh mặt hình sự, một anh rất vui vẻ, kiểu thay nhau đống vai thiện ác. Mình thì tâm lý được ăn cả, ngã về ko, nói chuyện hỏi han một hồi, 2 ngày sau thì nhận tin mình được nhận. Kiểu lúc được nhận cũng thấy kỳ cục, vì mình làm hơi trái ngành. Rồi lúc chuyển sang khoa Vật Lý, ông thầy cũng cảm thấy hơi kỳ cục, nhưng mà ai ngờ lại hợp với Team. 6 tháng mình gắn bó với hai khoa đó. Cũng từ đây con đường “thăng tiến ” của mình bắt đầu, nhất là khi mình chuyển ngành. Mình mạnh dạn nộp đơn làm Tutor trong trường, làm trợ giảng, cũng như trợ giúp tổ chức các hội thảo khoa học của khoa, của trường. Lương ở trường cũng không cao, nhiều Job cộng lại cũng chỉ được 350- 400 euro/tháng, mình cũng chạy bồi thêm, hoặc dạy thêm ở ngoài, vậy là đủ ăn, đủ sống cho đến giờ.

Du học thật sự làm thay đổi cuộc đời và tính cách của con người. Khi bạn ở nhà, bạn là tất cả, là tiểu thư, là công tử, nhưng bước ra đời, trên một đất nước lạ lẫm bạn là chỉ là một hạt bụi, việc bạn có bám trụ được hay ko là do nỗ lực từ chính bản thân bạn. Nhiều lúc mình cũng mệt lắm, muốn bỏ và buông xuôi tất cả để về với mẹ, nhưng rồi cũng vượt qua.

Đi du học mới thấy, kiếm tiền ko phải là dễ, nhất là đồng tiền chân chính, được pháp luật thừa nhận chứ không phải những đồng tiền làm chui làm lũi thì lại càng khó.  Nếu bạn có gia đình hậu thuẫn đó là một điều may mắn, còn nếu ko bạn vẫn có thể tồn tại, chỉ là bạn sẽ phải chiến đấu với bản thân, chiến thắng với sự mệt mỏi, đau nhức cả thể xác lẫn tâm hồn, và hơn cả, khi bạn kiếm tiền dễ dàng thì bạn phải chiến thắng mãnh lực của nó, để bạn ko quên đi mục đích ban đầu khi qua đây để làm gì. Học hay kiếm tiền!!!

Hy vọng bài viết này sẽ giúp ích cho các bạn nhìn thấy một mặt nào của cuộc sống du học. Du học ko phải là con đường trải đầy hoa hồng, và nước Đức cũng không hẳn là thiên đường. Tất cả nằm trong tay quyết định và nỗ lực của bạn

Tác giả: Nguyễn Thị Hồng Trang, tốt nghiệp BA ngành Hóa, ĐH Hamburg năm 2014. Trang là một trong những gương mặt tài năng, có nhiều đóng góp tích cực cho các hoạt động nghệ thuật của Hội sinh viên Việt Nam tại Đức cũng như Hội sinh viên Hamburg, chưa kể tới thành tích xuất sắc trong suốt thời gian học tập trên giảng đường Đại học. Hiện đang là sinh viên cao học ngành Khoa học mỹ phẩm với thời gian sinh sống và làm việc lâu dài tại Đức, cùng những trải nghiệm về công việc và cuộc sống ở đất nước này. Những chia sẻ về đời sống, về học tập của Trang đã giúp cho các bạn sinh viên cũng như những bạn có mong muốn học tập và làm việc hiểu rõ hơn về cuộc sống ở tại CHLB Đức.

 

 

Có bình loạn gì không? Comment ở đây