Du học không sướng

0
4317

Và mặc dù ở thời điểm hiện tại, du học không còn chỉ dành riêng cho giới “con nhà giàu” mà ai ai cũng có cơ hội du học dưới nhiều hình thức khác nhau, thì khi nhắc đến từ “du học”, nhiều bậc cha mẹ vẫn không khỏi cảm thấy tự hào, hãnh diện khi con mình là một du học sinh, đang sống xa nhà ở một đất nước khác, một nền văn minh khác, để học tập, và có cơ hội định cư ở đất nước đó.

Ấy vậy mà, mọi thứ đâu phải chỉ toàn màu hồng, du học đâu phải là ngày ngày rong chơi, chụp ảnh, hưởng thụ cái đẹp của Lục địa già này.

Những hình dung một chiều ấy của các bậc phụ huynh cũng như của chính các bạn học sinh, sinh viên vô hình chung khiến cho cái nhìn về du học trở nên lệch lạc, không sát với thực tế, và hậu quả của cái nhìn lệch lạc này là sự chuẩn bị không đầy đủ về tâm lý trước khi đặt chân sang nước ngoài, khiến cho nhiều bạn trẻ mới sang, đã chưa quen với cuộc sống mới lại còn bị đặt vào những thử thách rất nặng nề về tinh thần, cảm xúc, đôi khi sẽ sinh ra chán nản, nhụt chí, bao nhiêu công sức, cố gắng để có thể sang được nước ngoài bỗng trở nên vô nghĩa hơn bao giờ hết.

Như đã nói ở trên, ở thời điểm hiện tại, có rất nhiều cơ hội du học, và có rất nhiều hình thức du học sinh (học cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, học nghề …) nhưng tóm lại có thể chia ra làm 2 nhóm chẳng hề liên quan tới cấp học hay ngành học: nhóm du học sinh gia đình có điều kiện, và nhóm du học sinh gia đình không có điều kiện. Đúng như tên gọi, nhóm gia đình có điều kiện là những du học sinh xuất thân từ các gia đình khá giả, các bậc phụ huynh ở nhóm này có khả năng chi trả cho nhiều năm học tập ở nước ngoài của con mình mà không cần quá đau đầu về vấn đề tài chính. Ngược lại, ở nhóm gia đình không có điều kiện, phần lớn các bậc cha mẹ luôn phải lo lắng về vấn đề sinh hoạt phí của con mình. Phần đông các gia đình đang có con đi du học, hoặc có ý định cho con đi du học nằm ở nhóm này. Thậm chí có nhiều trường hợp, các bạn học sinh đã rất đáng tiếc phải bỏ dở việc học của mình và quay về nước vì cha mẹ không còn khả năng vừa chi trả cho cuộc sống của con mình ở nước ngoài, vừa xoay sở cho cuộc sống của gia đình ở Việt Nam.

Đó là về phía gia đình ở Việt Nam, còn đối với các sinh viên du học, mọi chuyện có lẽ cũng chẳng hề dễ thở hơn chút nào. Lúc còn ở nhà, chắc chắn rằng chẳng ít thì nhiều, mọi vấn đề liên quan đến sức khỏe, quần áo của mỗi bạn đều được cha, mẹ lo cho. Đôi khi sẽ có cốc nước cam, cốc sinh tố trong tủ lạnh mà mẹ để phần cho bạn, đến mỗi bữa ăn mẹ đều chuẩn bị cẩn thận, đầy đủ dinh dưỡng để bạn chẳng bao giờ bị đói, quần áo bẩn bạn chỉ việc bỏ vào máy giặt rồi đợi là sẽ lại sạch sẽ, được gấp gọn gang trong tủ của mình, hay thỉnh thoảng bố lại kín đáo dúi vào tay bạn tiền đổ xăng, tiền ăn sáng, tiền đi chơi với “gấu” … Đến khi sang Đức, phải sống một mình, phải trả tiền thuê nhà, mỗi cuối tháng ngồi giữa một đống hóa đơn cùng cái thẻ ngân hàng bị khóa vì đã đạt mức giới hạn tiêu, lúc đó bạn mới thấy được sự quý giá khi còn được sống trong sự yêu thương, bao bọc của gia đình. Ở một mình, đồng nghĩa với việc sẽ chẳng còn ai nấu cơm cho bạn ăn, và đôi khi bạn sẽ chợt nhận ra rằng mình vừa bỏ mất bữa tối vì mải làm thêm một con tính khó nhằn được giao về nhà. Nếu may mắn hơn, bạn sẽ dư thừa thời gian để nấu ăn, bày vẽ, nhưng rồi sẽ lại phải nhịn mồm nhịn miệng, để dành một nửa đĩa thịt ít ỏi cho bữa cơm ngày mai, chứ thức ăn sẽ chẳng còn được đề huề, đầy đặn giống như khi còn ở nhà nữa. Quần áo bẩn của bạn sẽ chẳng còn ai giặt giúp, phơi giúp, gấp hộ nữa, mà mỗi lần giặt là lại một lần tốn tiền cho cửa hàng giặt, cho kí túc xá, một mình bạn khệ nệ bê một chậu quần áo to tướng cho vào máy giặt, rồi lại một mình khệ nệ vác một chậu quần áo ra để phơi.

Khi đã xác định đi du học, mỗi người cần xác định, rằng từng việc mình làm, từng miếng mình ăn đều gắn liền với một phép tính về kinh tế. Mình có cần mua cái này không? Mình có nên mua cái này không? Mua cái này thì mình còn tiền để mua cái kia không? Nếu mình ăn hết chỗ thức ăn này thì ngày mai mình còn có gì để ăn không? Mỗi tháng, bạn tốn 1/3 số tiền được phép sử dụng để trả tiền thuê nhà, số tiền còn lại sẽ phải chi trả cho ti tỉ thứ khác nữa, từ tiền ăn, tiền internet, tiền sử dụng phương tiện công cộng, … Cuộc sống xa nhà sẽ xoay quanh những câu hỏi thường trực như vậy trong đầu, từ khi bạn tỉnh dậy, cho tới khi bạn chìm vào giấc ngủ của mình. Nhưng, cũng đừng nghĩ rằng, ngủ nghĩa là đã xong chuyện, đơn giản đó chỉ là một chặng nghỉ để rồi ngày hôm sau lại lao vào vòng xoáy của những phép tính căng thẳng kia mà thôi. Kết quả của những phép tính ấy, mặc dù không thể phủ nhận rằng bạn sẽ trở thành một tay quản lý tài chính rất khá, nhưng kéo theo nó sẽ là hàng chục bữa ăn chẳng đủ no, hàng trăm lần nâng lên đặt xuống một món đồ nhưng chẳng dám mua, và hàng ngàn lần dằn vặt nếu có lỡ tiêu quá tay và chẳng còn tiền tiêu đến cuối tháng nữa. Và còn khổ tâm hơn, khi nghĩ đến cảnh cha mẹ ở nhà đang phải thắt chặt chi tiêu, ngày ngày phải làm việc thật lực để có thể kiếm tiền chu cấp cho con ở nước ngoài, vậy mà mình lại nỡ tiêu một khoản tiền lớn như vậy vào một thứ chẳng đáng!

Và dù kinh tế luôn là vấn đề được quan tâm hàng đầu của tất cả những ai có ý định du học, đây lại chẳng phải là vấn đề duy nhất. Trong cuộc sống hàng ngày, khi phải một thân một mình ở nước ngoài, sẽ có những khoảnh khắc khiến nhiều người cảm thấy tủi thân, thấy ấm ức, muốn được quay về với nơi mình thực sự thuộc về. Mỗi ngày ra đường, bạn sẽ thấy thế nào khi có hàng chục cặp mắt nhìn bạn với một thái độ hiếu kì, coi thường, hay tệ hơn là bàn tán về bạn như thể bạn là một thứ gì đó rất kì quái ngay trước mặt bạn? Thử làm một phép so sánh, bạn sẽ muốn sống ở đâu hơn, một nơi mà bạn bình đẳng với tất cả những người xung quanh, sống với những người có cùng ngôn ngữ, màu da, diện mạo với mình, hay ở một nơi mà bạn luôn cảm thấy mình thật nhỏ bé, luôn phải chịu những cái nhìn đầy ác ý, những lời xì xào đằng sau lưng mình? Mặc dù là một xã hội văn minh, đa sắc tộc, người châu Á vẫn thường phải nhận những ánh mắt kì thị của một bộ phận người dân Đức, và nếu đen đủi, có thể bạn sẽ còn phải nhận những lời lăng mạ trực tiếp, hoặc tệ nhất là những tiếp xúc đầy ác ý giữa tay chân họ và cơ thể bạn.

Khi còn chung sống cùng với cả gia đình, mỗi khi bạn về nhà, chào đón bạn sẽ là khuôn mặt thân thương của cha, của mẹ, những lời hỏi han, quan tâm đầy tình cảm của những người yêu thương bạn. Đi du học, sau một ngày đầy ắp khó khăn, vất vả ngoài xã hội, bạn mở cửa căn hộ của mình, và một không gian lạnh vắng, im lặng sẽ chào đón bạn. Chẳng có ai ở đó vui vẻ mỗi khi bạn về nhà, chẳng có ai để bạn trò chuyện, tâm sự, để giải tỏa áp lực mỗi ngày (đôi khi, nếu bạn mở cửa mà bắt gặp một ai đó đang ở trong nhà mình, có khi bạn còn gặp nguy hiểm nữa!). Sự cô đơn thường trực, cùng với thái độ không thân thiện của phần lớn những người sống xung quanh chính là điều có thể khiến cho một con người, dù có cứng rắn đến mấy, cũng sẽ có lúc phải gục ngã, và mặc dù rất khó để thừa nhận, nhưng dù có chuẩn bị tâm lí kĩ càng đến mấy đi chăng nữa, gần như chẳng có ai có thể chống lại được sự cô đơn khắc nghiệt này! Cứ mỗi lần nghĩ đến gia đình, nghĩ đến khoảng thời gian dài đằng đẵng trước mặt, khi biết rằng phải thật lâu nữa mình mới lại được gặp mọi người, lại được hít cái mùi quen thuộc của đất trời quê hương, hay chỉ tình cờ nhìn bắt gặp một vài hình ảnh, thước phim về những con phố thân thương, những khung cảnh của quê nhà, mấy ai có thể cầm được nước mắt.

Trên đây chỉ là một vài khó khăn thường gặp, những khó khăn cơ bản, trong hàng chục điều có thể cản trở, gây khó dễ cho sinh viên khi đi du học, tự lập ở nước ngoài. Dù không thể phủ nhận rằng, đi du học với mục đích tìm kiếm tri thức, mở rộng tầm nhìn là một ý định rất đúng đắn, và cần được khuyến khích, mỗi người trong chúng ta, dù là các bậc phụ huynh, hay là các bạn trẻ đang có ý định đi du học phải cân nhắc thật kĩ càng, xét đến từng yếu tố nhỏ nhất của gia đình và bản thân người đi du học, để tìm ra phương án thích hợp nhất cho mỗi cá nhân, hoặc tìm ra giải pháp để có thể tiếp tục đi theo con đường mình đã lựa chọn. Nói một cách ngắn gọn, đi du học không phải là chuyện có thể làm theo cảm hứng, không thể chỉ vì ý thích hoặc sĩ diện mà nhắm mắt quyết định, vì một khi đã đi chính là đã leo lên lưng hổ, quay lại không còn là một lựa chọn nữa, vì thế nên cần phải có sự xem xét, nghiên cứu, đừng để sai một li, đi một dặm, để rồi lỡ dở luôn cả tương lai của bản thân!

Tác giả bài viết: Đỗ Doãn Đức

Có bình loạn gì không? Comment ở đây