Đồng hương và du học Đức

0
1612

1. Trước khi sang Đức.

Mình thuộc dạng tự làm hồ sơ, nên cũng tự mày mò, hỏi này hỏi nọ các anh chị đi trước. Mình là thành viên chai mặt ở 2 Group Hotrosv.de và Ban Hỗ Trợ Sinh Viên và mình rất hay đọc bài ở website www.hotrosv.de. Nhưng khác các bạn ở chỗ là mình rất ít post câu hỏi, mình sẽ xem câu hỏi nào giống trường hợp mình, và chú ý những người trả lời trong phần comment của các câu hỏi đó, mình sẽ đi inbox họ. Tất nhiên là có người trả lời, có người không (Vì tin nhắn bị lọc bởi Facebook). Điều khá may mắn là đa phần mình đều nhận được các câu trả lời. Có rất nhiều người đã giúp mình trong việc giải đáp các thắc mắc. Nhưng duyên số thế nào mình gặp được 1 chị, tên M. Cho mình xin tạm giấu tên nhé, chị giúp mình rất nhiều thứ. Ban đầu chị ấy trả lời rất cộc lốc, thậm chí mình còn tưởng chị là con trai cơ, nhưng cơ bản là những câu trả lời ấy đều giúp mình giải quyết được vấn đề, nên mình rất quý chị. Về sau tất cả những việc khó khăn, bất trắc trên con đường mình đi, mình đều hỏi chị, tất nhiên là chỉ xin ý kiến tham khảo thôi, quyết định như thế nào vẫn là ở mình. Có khi mình còn cãi chị nhiều thứ, và một trong những điều mình nhớ mãi là mĩnh đã rớt Visa vì đã bướng, cãi lại lời khuyên của chị ấy. Từ ấy về sau, mình đặt chị ấy ở vị trí đặc biệt, một người mình luôn tin tưởng, nể phục, cũng như là thương yêu, dù rằng hai chị em chưa hề gặp nhau ở ngoài bao giờ. Ngày mình bay, chỉ ngỏ ý đón mình ở Đức, nhưng mình không chiệu vì thích trải nghiệm cảm giác tự xoay xở nơi đất khách như thế nào (không hề dễ dàng các bạn ạ, nhưng mình vẫn an toàn haha)

donghuong-3
Ngày mình bay, Passport Cover là do chị M đặt làm và tặng

2. Những ngày đầu ở Đức

donghuong-6
Ga Tàu của Thành Phố mình đến

Sau khi có Visa sau lần nộp thứ 2. Mình tự tìm nhà thông qua group của Sinh Viên Việt Nam tại thành phố mình sống (mình không muốn tiết lộ Thành Phố mình sống). Nhà bé thôi, lầu 5, áp mái, không thành vấn đề gì với mình. Nhưng cái mình buồn là sự không thật lòng trong quảng cáo của bạn chủ nhà – Đồng hương Việt Nam. Bạn không hề cho mình biết là ở đấy gây khó dễ trong việc share Internet, hậu quả là mình đã tới nơi nhưng không có cách nào liên lạc được về cho người thân cũng như là người yêu ở Việt Nam. Nhưng may mắn là mình được sang tạm nhà của cô bé, nhỏ tuổi hơn mình, mình xách đồ từ Việt Nam sang dùm cô bé ấy. Nhà cô ấy thì có đầy đủ Internet, và mình đã liên lạc được với gia đình và người thân ở Việt Nam sau khi bặt vô âm tính khoảng gần 1 ngày. Cô bé ấy còn mua sim ĐT dùm mình, nước uống và hướng dẫn đường đi nước bước, siêu thị, trung tâm, v…v.  Những sự giúp đỡ từ ngày đầu như thế này, mình thật sự không biết cảm ơn sao cho đủ. Sau khi gọi về cho gia đình xong thì mình về lại căn phòng ở tầng 5 kia và sống trong tình trạng cách biệt với thế giới bên ngoài.
Mình ở trong ngôi nhà ấy được 2 đêm. Sau đó mình tìm được phòng khác đang cho thuê trong Wohnung 3 người của vợ chồng anh chị Th-Ph và Anh A. Cả hai Anh đều là Tiến Sĩ và chị là Thạc Sĩ, dù anh chị chỉ gặp mình lần đầu tiên, nhưng mình có cảm giác là đã thân thuộc lâu lắm rồi (sến quá sến). Cơ mà thật sự phải sến chút mới diễn tả được hết ý mình muốn nói. Anh Th chỉ mình những quy tắc sống bên này, những bài học, những kinh nghiệm trong việc tự bảo vệ bản thân ở nơi Đất khách quê người. Chị Ph chỉ mình nấu ăn, từ những cái nhỏ nhất như băm tỏi như thế nào, ướp thịt ra làm sao, lựa chọn thực phẩm thế nào và cả các công thức nấu ăn, đến giờ mình vẫn còn giữ, thỉnh thoảng có thời gian mình lại bày ra nấu rồi chụp hình gửi chị xem. Tối tối cả nhà dọn mâm cơm ra ăn, những ngày đầu ở Đức của mình vơi bớt nỗi nhớ Việt Nam là một phần vì sự yêu thương, nhiệt tình của anh chị. Những điều anh và chị đã dạy, mình không thể nào quên được.

donghuong-2
Anh Th – Chi Ph, trong một lần dắt mình dạo Công Viên Thành Phố

Ngày mình phải sang Thành Phố khác để tiếp tục việc thi và học, anh chị ra tiễn mà mình cảm thấy xúc động lắm, mình tặng anh chị lại tấm thiệp và bịch kẹo dẻo (mình biết anh Th rất thích ăn kẹo dẻo). Dù ở gần nhau chỉ 1 tháng tròn nhưng những thứ mình nhận được thật sự rất rất nhiều.

donghuong-4
Tô Phở chị Ph nấu để tiễn mình. Ngon lắm, nhưng ăn thấy buồn vời vợi

Nếu anh chị có đọc được bài viết này, thì thằng em đây chỉ muốn nói là nhớ và thương anh chị lắm. Ngày nào đó em sẽ quay trở lại, với vị thế khác.

 

3. Thành phố mới

Thành phố mới thuộc Đông Đức, nhịp sống và con người khác hẳn ở Thành Phố cũ. Mọi thứ đều chậm rãi, không còn những tiếng xe tải lớn, không còn những tiếng cười của đám trẻ ở sân vườn nơi thành phố cũ. Cảm giác thật buồn, thành phố này mình có quen trước với 1 chị, chị Ph (cùng tên với chị ở Thành Phố cũ), chị giới thiệu mình những nơi thú vị trong thành phố, cho mình đồ đạc của chị, dẫn mình đi shopping, và chỉ ra giá cả thế nào là đắt, thế nào là rẻ. Chị cho mình chiếc xe đạp, để mình tiện đi lại trong thành phố. Có những thứ không thể nào mua được bằng tiền các bạn ạ.

 

donghuong-1
Cây chị Ph tặng mình
donghuong-5
Một lần đạp xe quanh thành phố mới

4. Lần ngã bệnh đầu tiên nơi đất khách.

Mệt và buồn. Buồn vì nhớ nhà, nhớ gia đình, nhớ người yêu. Mệt vì bệnh nó hành mình, sốt rồi ho, sổ mũi. Nhưng nhờ bệnh mà mình nhận ra được những người mình xung quanh đều rất quan tâm mình, chị Ph cho mình chanh để pha uống, cho mình những thứ giúp giảm bệnh tình. Chị M biết tin mình bệnh, gọi điện hỏi thăm và dặn dò mình những thứ cần thiết để giữ sức khỏe. Những điều này khiến mình cảm thấy tình đồng hương ở xứ người này thật cần thiết biết bao. Nếu bạn có những mối quan hệ tốt, hãy cố gắng giữ gìn nó nhé. Rồi đến lúc bạn sẽ nhận ra, những người bên cạnh mình thật sự rất là tuyệt vời.

Tất nhiên ở đâu cũng có người này người kia, một mối quan hệ tốt cho mình điểm tựa, nhưng trước hết hãy sống chân thành đã.
Tây hay Ta đều không quan trọng khi chúng ta cho nhau bằng tình cảm chân thật nhất… Cho đi, và không cần nhận lại. Ai đi qua đời mình cũng đều có lý do của họ, hãy trân trọng những mối quan hệ các bạn đang có nhé…………….

Có bình loạn gì không? Comment ở đây
SHARE
Previous articleAufnahmetest zum STK Halle WS16/17
Next articleHiwi Job – Ai cũng có thể làm
Founder Hotrosv.de - "Chăn gà" là một nghệ thuật, mà không phải ai cũng làm được. Mình không có kỹ năng chăn gà nên chỉ có một mong muốn ai cũng có kiến thức về du học Đức để đỡ được trở thành "gà" và "bị chăn".