Buôn chuyện du học – Phần 1

0
2105
Chuyện thật 100 %, và nếu không tận mắt chứng kiến thì mình không nghĩ nó là thật (giật title tý cho nó hót =)) )
Nào bây giờ thì bắt đầu nào

Chuyện kể là:

Trường mình có chương trình liên kết trao đổi sinh viên với các nước, hàng năm sẽ có sinh viên trên toàn thế giới đến học tập, bên cạnh đó có 1 tổ chức gọi là Interstudis, là 1 tổ chức hoạt động tình nguyện do các bạn sinh viên trong trường lập nên, mục đích là giúp đỡ các bạn sinh viên nước ngoài trong việc học tập và sinh sống tại đức. Mình, thành viên của tổ chức này,  nhận làm Tutor cho 1 sinh viên mới đến, công việc của Tutor thì cũng không có gì ngoài gặp gỡ, hướng dẫn bạn sinh viên mới làm quen trường, thủ tục nhập học, đăng ký lớp. Bạn sinh viên lần này mình gặp đến từ Türkei, sẽ ở cùng khu ký túc xá với mình. Mình có hứa đón nàng tại Banhhof xong đưa nàng về khu ở, lúc đón nàng mới hay nàng còn có anh họ hộ tống đi kèm ( ohoh, sao sướng thế, bay từ Türkei sang đây mất có mấy tiếng, còn được cả anh họ đi cùng và đưa đến tận nơi, mình lần đầu từ Vn sang, bay mười mấy tiếng, chả biết cái gì, cũng chả có ai hộ tống, số khổ )

Trên đường đưa nàng về ktx, chỉ có anh họ nàng nói chuyện với mình là chủ yếu, vì theo như anh họ, nàng nói tiếng anh không tốt lắm, chỉ đọc viết được, và nàng ngoài câu hỏi mình lúc đầu gặp, xong thôi, không nói gì nữa ) ( shock tập 1, chương trình nàng học là bằng tiếng anh cơ mà, giao tiếp không được thì học thế qué nào nhờ, mà còn phải thi chứng chỉ tiếng các kiểu mới được đi nữa chứ ?? )

Về đến ktx việc đầu tiên nàng làm là rút điện thoại ra gọi, anh nàng (lại làm phiên dịch viên) kêu nàng đang nói chuyện với bố nàng, mẹ nàng, chị em nàng các kiểu. Một lúc lâu sau thì thấy thôi,  nàng mặt rất chi hớn hở và phấn khởi quay ra cười với mình. Tầm 5 phút sau lại thấy nàng lôi máy ra gọi, lần này bonus thêm 1 xô… nước mắt  (chả hiểu nói với ai, không thấy phiên dịch viên giải thích nên mình cũng không biết, đoán chắc alo với anh người iêu sụt sùi nhớ nhung), mình ngồi cạnh vỗ vỗ, an ủi mấy câu mà cứ thấy nàng gật gật rồi… khóc tiếp( uk, thôi chắc lần đầu xa nhà, khóc 1 tý không sao, ngày xưa hồi mới sang mình cũng mất mấy xô nước mắt >))

Xong vụ khóc lóc, mình mới hỏi nàng nhớ bố mẹ à, bla bla… thấy nàng dí cái điện thoại vô mặt mình chỉ chỉ ( anh nàng không biết đi đâu) hóa ra ý bảo là viết vào đấy rồi google để dịch (ôi zời, từ nãy tới giờ mình luyên thuyên 1 mình mình nghe á ??) ( shock tập 2). Khổ, cũng phải nói thêm là tiếng anh của mình cũng tệ lắm, nên nói với nàng cũng chỉ dám hỏi mấy câu đơn giản, kiểu như bạn đến đây bao giờ chưa, có ai quen ở đây không … chứ có dám chém cái gì to tát đâu, thế mà nhiều cái nàng không hiểu (hay tại phát âm mình tệ quá ???, cũng may sao anh họ nàng hiểu rồi dịch lại cho nàng bằng tiếng Türkei xong trả lời luôn hộ nàng). Xong xuôi vụ nhà cửa, dặn dò thủ tục mình về nhà,  tối còn cẩn thận vào Fb nhắn tin cho nàng hướng dẫn mai đến trường làm thủ tục nhập học, sợ nói không hiểu =)).

Hai hôm sau, tối đang check mail , thấy fb nàng nhắn tin, bảo mai sẽ chuyển đi, hỏi mình có qua chỗ nàng đc không, nàng có việc gấp nhờ mình. Cứ tưởng có vấn đề gì nghiêm trọng, mình phi ngay sang phòng nàng hỏi chuyện, và cuộc nói chuyện của bọn mình bắt đầu bằng việc mình hỏi nàng sau đó nàng google translate ý nàng sang tiếng anh cho mình đọc, (từ bé đến giờ mới gặp kiểu giao tiếp bá đạo như này), hỏi han 1 hồi mới biết nàng có 1 số vấn đề như sau :

– ở đây ồn quá nàng sợ ( vụ là hôm qua vừa có party, bọn nó đốt pháo với ăn uống nhạc nhẽo tưng bừng cả lên)

– ở đây nàng không có bạn ( Tiếng anh nàng dở nên chả nói đc với ai, tiếng đức là zero, mấy đứa bạn sang cùng đợt với nàng thì không quen lắm)

– ở đây không có khu bán đồ Türkei (nàng không ăn được đồ ăn ở đây từ hôm đến)

– ở đây lạnh quá (mới tháng 9 còn chưa có tuyết )

Giờ nàng chuyển sang sống cùng 1 gia đình người thổ nàng quen tại Berlin Nghe xong chuyện mình có giải thích, đưa ra các phương án giải quyết, đề cập những bất lợi khi nàng bỏ ktx về Berlin ở,  không quên động viên tao mới đầu sang cũng vậy. Nàng gật gù nghĩ ngợi 1 hồi vẫn khăng khăng sẽ chuyển đi và có thể có khả năng…. quay về nước ( mình, lại shock tập 3  và …chào nàng đi về thẳng). Chả hiểu nàng nghĩ sao khi quyết định du học vs thứ tiếng chỉ để viết, rồi sang đây đc 3 ngày đòi bỏ về nhà. Từ hôm nàng đến đây tới giờ cũng chưa đi đến trường 1 lần nào,( nàng bảo k biết đi như nào, nàng năm nay 20 tuổi + mấy tháng) mấy thủ tục mình dặn nàng chưa làm 1 cái gì hết, mai anh họ của nàng sẽ có mặt để hộ tống nàng đi.

Chuyện của nàng tạm thời không bàn đến, nhưng có thể thấy là : nàng thiếu khả năng thích nghi và cố gắng tối thiểu cần phải có để bắt đầu cuộc sống ở 1 môi trường mới. Vấn đề của nàng, bất cứ du học sinh nào cũng sẽ gặp phải, như rào cản ngôn ngữ, rồi hàng tỷ các vấn đề khác về cuộc sống, sinh hoạt nữa. Giờ này chắc nàng đang ngồi đâu đó ở Berlin, gọi điện cho bố mẹ hay anh họ nàng, để kể rằng nàng không thể sống ở chỗ này được, và lại đợi ai đó đến giúp cũng nên, có thể lắm, thôi hi vọng nàng sẽ gặp may nếu nàng muốn ở lại đây, hoặc nhọ hơn thì đành xách vali về nước để bố mẹ nàng bảo ban thêm mấy năm nữa)

Vậy nên :
-Du học, không phải cứ có tiền là sang được, hay du học là “sướng thế”, (thề là nghe mấy đứa nói đi dụ học sướng mình chỉ muốn đấm cho bọn nó 1 trận)

-Đặc biệt, du học cũng không dành cho những ai có suy nghĩ của các bé mẫu giáo, động 1 tý là ngồi khóc lóc đòi bố mẹ, rồi đi đâu làm gì cũng phải có người đi theo cùng, bảo làm như này, như kia.  Cũng đừng nghĩ là đi sang đây rồi không thích thì đi về,(với đồng chí nào dư giả thời gian và tiền bạc thì ok hết ). Mấy trường hợp đi du học để giải quyết khâu oai cũng nên ở nhà chuẩn bị lại tư tưởng . Đấy, nói chung là du học có mấy vấn đề bé bé vậy thôi, không nói nhiều nữa, suy nghĩ rồi tự quyết định nhé!
Câu chuyện đến đây là kết thúc

Tác giả bài viết: Hà Thu Thuỷ

Có bình loạn gì không? Comment ở đây